1. Thông tin về tác giả:
Họ và tên: Vũ Ngọc Thảo My
Ngày, tháng, năm sinh: 03/06/2014.
Quê quán : Thôn 2, Xã An Trường, Thành phố Hải Phòng.
Địa chỉ công tác, học tập hiện nay: Lớp 6D7, Trường Trung học cơ sở Lê Lợi
Địa chỉ liên lạc: Số 3 B270, Tổ 3, Phường Hải An, Thành phố Hải Phòng
SĐT: 0369725968
2. Thông tin về thầy cô được viết đến trong tác phẩm dự thi
Họ và tên: Cao Thị Xiêm
Ngày, tháng năm sinh: 20/11/1980
Địa chỉ công tác học tập hiện nay: Trường THCS Lê Lợi
Điện thoại, email nếu có: caothixiem1980@gmail.com
Phần 2: Tác phẩm dự thi
“Mấy ai là kẻ không thầy”
Thế gian thường nói không thầy sao nên.
Nhà giáo, chỉ với hai từ ấy mà sao em cảm thấy thật thiêng liêng cao quý đến nhường nào. Tình yêu thương trẻ thơ cùng với lời giảng, truyền thụ tri thức đạo đức của thầy cô đã khắc sâu vào tâm trí người học trò. Mỗi bài giảng đều tâm huyết, đều là tấm lòng, là tình yêu thương vô bờ bến thầy cô đã chỉ đường dẫn lối cho chúng em trên con đường của riêng mình, vun đắp những ước mơ. Bởi vậy nên em luôn kính trọng yêu mến các thầy cô nhưng với em người khiến em nể phục và kính trọng nhất là cô Xiêm - giáo viên chủ nhiệm lớp em.
Sau biết bao ngày tháng miệt mài nỗ lực học tập để có thể hoàn thành tốt trong kì thi chuyển cấp. Em đã đạt được mong ước của mình là có thể đặt chân vào ngôi trường cấp 2 - một ngôi trường có tiếng của thành phố mà em hằng mơ ước. Hôm ấy, em đến trường nhận lớp trong sự háo hức và hồi hộp của một học sinh mới cấp 2 đầy bỡ ngỡ. Với sự thay đổi này, em cảm thấy mình đã trưởng thành hơn một bậc vậy. Trong bộ đồng phục của Trường Trung học cơ sở Lê Lợi. Em đeo chiếc cặp mới và đạp xe tới trường cùng với Minh Châu - người bạn thân từ hồi cấp 1 đã đến rủ tôi từ khi nào. Trường mới cách nhà chúng tôi mười năm phút đạp xe. Khi đến nơi, cả hai đứa đều ngỡ ngàng trước sự rộng lớn và khang trang của ngôi trường. Khi vừa đi tới cổng trường tôi thấy một tấm bảng to được treo ở trên cổng trường. Ở mặt ngoài tấm bảng được khắc dòng chữ Trường Trung học cơ sở Lê Lợi. Còn mặt bên trong có chữ “Học, học nữa học mãi “câu nói đó đã là động lực để cho bao học sinh cố gắng nỗ lực học tập. Ngôi trường được khoác trên mình một bộ quần áo vàng tươi, với ba tòa nhà A,B và C cao ráo, sáng sủa. Cây cối trong khuôn viên nhà trường to lớn tỏa bóng mát, những khóm hoa trước cửa phòng các lớp nở rộ tô điểm cho nhà trường.
Sau khi cất xe vào nhà xe theo sự hướng dẫn của bác bảo vệ. Chúng tôi nhanh chóng tiến về phía sân trường, lúc này đã đầy những bạn học sinh. Tôi thầm nghĩ: Không biết trong những gương mặt này rồi sẽ có những ai trở thành bạn bè của mình, học cùng lớp với mình, có ai hợp sở thích của mình hay không? rồi mình sẽ có người bạn thân thiết với bốn năm học mà mẹ bảo là “đẹp nhất tuổi xanh”? Đang đắm chìm trong dòng cảm xúc ấy, một hồi trống vang dội cả lòng tôi, bỡ ngỡ, hồi hộp, lo âu và cả mong chờ, những ước ao, chúng tôi nghe theo sự phân công của cô tổng phụ trách và bắt đầu xếp thành các hàng dọc. Vì hôm nay là buổi tập trung riêng của khối lớp sáu nên cô tổng phụ trách đã giới thiệu đôi nét về trường học và phổ biến về nội quy của trường lớp để chúng tôi nắm rõ. Sau đó, cô yêu cầu tất cả chúng tôi theo dõi danh sách lớp học và phòng học được dán ở bảng tin. Tôi nhanh chóng tìm tên mình và lớp học. Sau khi biết được lớp của mình chúng tôi hơi buồn vì đã không được học chung lớp với nhau nhưng chúng tôi đã tự nhủ rằng: Không sao vì chúng mình có thể tìm được nhiều người bạn hơn nữa trong môi trường mới này. Cả hai háo hức rồi mỗi người cùng lên lớp của mình. Tôi đưa mắt ngắm nhìn khung cảnh lớp học. Bàn học, bảng đen, kệ sách, điều hòa, ti vi… đều vẫn còn rất khang trang. Sau đó, tôi vui vẻ bắt chuyện với các bạn trong lớp.
Một lát sau, cô giáo chủ nhiệm của lớp tôi bước vào lớp. Theo như lời cô giáo giới thiệu thì cô tên là Cao Thị Xiêm và phụ trách dạy môn Văn, cô sẽ là chủ nhiệm của lớp em. Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô là trông cô rất xinh đẹp và khá dịu dàng, giọng nói của cô vô cùng ấm áp. Nhưng có lẽ với tôi đôi mắt cô là ấn tượng hơn hết. Trong đôi mắt đầy cương nghị, nghiêm khắc là mênh mông tình thương yêu và nhẫn nại. Cô chờ chúng tôi ổn định lại cảm xúc, rồi nở nụ cười thật tươi. Cô tôi không còn trẻ như cô giáo ở tiểu học, cũng không mềm mỏng như các cô tôi từng học ở cấp dưới, cũng chẳng có dáng người chuẩn như siêu mẫu. Dáng người cô hơi đậm, cân đối, mái tóc cắt ngắn ngang vai, gọn gàng, tuổi cô ngang tầm tuổi mẹ tôi ở nhà nhưng thay vào đó là sự nhanh nhẹn, trìu mến, yêu thương. Ở khu tôi ở, các anh chị tôi, nhất là chị gái tôi đã từng nói rất nhiều về thầy cô THCS đặc biệt nhất là các anh chị kể về cô rất nhiều: Nào là cô nghiêm khắc, nào là cô trẻ trung trong độ tuổi, nào là cô cũng khá nhây với lũ “quỉ ma”, nào là học cô phải cẩn thận không thì… nhưng học cô là thích nhất: cô am hiểu tâm lí từng đứa, học ra học, chơi ra chơi, cô sẵn sàng “ngang ngửa” để bênh vực học sinh của mình, học cô thì chỉ có thích và sợ mà yêu cô thôi…. Tôi hơi sợ mà cũng rất háo hức được trải nghiệm về cô chủ nhiệm của mình. Và giọng nói ngọt ngào, ấm áp chờ đợi chúng tôi đã làm chúng em an lòng vô thức xóa tan trong mỗi người nỗi sợ mơ hồ.
Sau đó, cô đề nghị chúng tôi giới thiệu đôi nét về bản thân. Buổi làm quen diễn ra thật sôi nổi và vui vẻ. Cuối buổi, cô Xiêm dặn dò cả lớp về ngày lễ khai giảng và buổi học đầu tiên. Chuẩn bị những gì cho môn học, tỉ mỉ, cần thận dặn dò, uốn nắn từng li, từng chút một. Thời gian thấm thoát trôi đi, chúng tôi cũng đã trải qua gần hết học kì 1, dưới sự dẫn dắt của cô lớp tôi luôn tự hào cô chủ nhiệm của mình đó. Cô yêu chúng tôi như tình yêu của mẹ, cô dịu dàng mà nghiêm khắc với từng lời ăn tiếng nói, từng chút ít cư xử của học sinh. Cô tâm lí và tinh tế trong xử lí từng học sinh một khiến chúng tôi cứ tự nhìn thấy mình trong những bài giảng, lời nói của cô để diều chỉnh hành vi. Nhất là khi cô dạy chúng tôi học, một môn học cực khó do sự thay đổi chương trình giáo dục cô nhẫn nại, sửa từng chút một cho đến khi tất cả hiểu bài mới thôi. Cô là một giáo viên ngữ văn giỏi, cô truyền cho chúng em những bài học bổ ích, những bài văn hay lí thú, những kiến thức nâng cao, đặc biệt. Qua bài giảng ấy những chân trời, nhưng ước mơ của chúng tôi cứ từng bước, từng bước khơi gợi và lòng khát khao được chinh phục. Giờ học của cô và những tiết sinh hoạt lớp là chúng tôi mong mỏi nhất. Nó không vui như giờ Mĩ thuật, không sôi động như giờ âm nhạc mà nó cứ nhẹ nhàng đến với chúng tôi để lũ học trò mới đầu cấp không lo lắng về giờ học mà háo hức mong chờ. ...Tôi yêu cô tôi, tôi hy vọng rằng những năm tháng học tập dưới mái trường này sẽ trôi qua thật ý nghĩa bởi bên chúng tôi có cô chủ nhiệm hạnh phúc.
Ấn tượng sâu sắc về ngôi trường cấp 2, về cô chủ nhiệm kính yêu đã in đậm trong tâm trí tôi. Nó giống như là một kỉ niệm đẹp đẽ mở ra một bước ngoặt cho những năm tháng dưới mái trường cấp hai thân yêu mà tôi đang gắn bó.