PHẦN I: THÔNG TIN CÁ NHÂN
1.Thông tin về tác giả
Họ và tên: Trần Văn Bảo
Ngày, tháng, năm sinh: 1/1/2006
Quê quán:486A Ngô Gia Tự, phường Hải An, TP. Hải Phòng
Địa chỉ công tác, học tập hiện nay : Trường THCS Lê Lợi Lớp: 9A4
Địa chỉ liên lạc: 486A Ngô Gia Tự, phường Hải An, TP. Hải Phòng
Điện thoại, email ( nếu có): 0528906543
2.Thông tin về thầy cô giáo được viết đến trong tác phẩm dự thi:
Họ và tên: Đào Quang Thắng
Ngày, tháng, năm sinh: 4/6/1975
Địa chỉ công tác, học tập hiện nay : Trường THCS Lê Lợi
Điện thoại, email ( nếu có): 0916901675
TÁC PHẨM DỰ THI
Tên tác phẩm: “Người thầy trong tim tôi”
Với mỗi học sinh bình thường, mái trường là nơi ươm mầm tri thức, là thanh xuân của những đứa trẻ hồn nhiên. Còn với tôi, đó là mái nhà quý giá mà tôi có được sau khi người thân, gia đình lần lượt rời xa tôi mãi mãi. Những bước chân chậm rãi của tôi bước qua cổng trường năm ấy không chỉ là sự khởi đầu muộn màng sau năm năm lỡ dở, mà còn là bước vào một thế giới khác – nơi tôi tìm thấy những người thầy, người cô không đơn thuần là những người dạy chữ, mà là những người chắp cánh cho một tâm hồn mồ côi khiếm khuyết. Họ đã biến lớp học kia thành mái ấm, biến những con số, con chữ khô khan thành những nốt nhạc ấm áp, và quan trọng hơn cả, biến một đứa trẻ luôn mang mặc cảm tự ti vì sự chậm trễ của mình thành một người dám mơ ước. Trên chuyến hành trình tìm kiếm tri thức đó, in hằn trong tôi không phải là những tháng ngày dài đằng đẵng mà là những kỉ niệm không thể nào quên về tình yêu thương vô điều kiện của những người lái đò thầm lặng.
Ôi! Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã gần bốn năm rồi. Tôi – một cậu học trò từng bước vào cổng trường với đầy rẫy những tự ti và e sợ, giờ đây đã là một học sinh lớp 9. Khoảng cách từ ngày đầu tiên ấy đến nay là cả một hành trình dài mà tôi chưa bao giờ dám nghĩ rằng mình có thể bước qua. Tôi vẫn còn nhớ như in những buổi đầu đến lớp, khi các bạn đồng trang lứa đã quen với nhịp học cấp hai, thì tôi – một học sinh lớn tuổi hơn vẫn còn ngơ ngác và trái tim đầy mặc cảm khiến tôi trông như một con chim non lạc đàn. Khoảng cách tuổi tác và hoàn cảnh khiến tôi thu mình lại như một con ốc co mình trong vỏ, sợ hãi những ánh nhìn tò mò, những tiếng cười khúc khích sau lưng. Những lúc đó, tôi thường tự hỏi bản thân: “ tiếp tục đi học liệu có phải lựa chọn đúng đắn hay không?” , “mình đi học vì điều gì ?”, “phải làm sao để giấu đi sự khác biệt trước những ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh?” … Những câu hỏi ấy cứ văng vẳng bên tai mà không có một lời giải đáp. Chiếc áo đồng phục màu trắng cùng khăn quàng đỏ trên vai tôi dường như cũng không thể che dấu nổi sự khác biệt ấy. Tôi thường chọn ngồi một mình ở chiếc ghế cuối lớp học, lặng lẽ quan sát những nhóm bạn cùng trang lứa đùa nghịch, tiếng cười giòn tan của họ vang lên khiến lòng tôi thắt lại. Có những lúc, tôi ước giá như mình cũng được như họ – ngây thơ, vô lo và đúng lứa tuổi.
Trong những ngày tháng cô đơn và tự ti ấy, người đầu tiên kéo tôi ra khỏi vỏ bọc của chính mình là thầy Đào Quang Thắng – thầy giáo chủ nhiệm lớp tôi năm lớp 6 và lớp 7. Thầy không quá cao lớn, dáng người thầy hơi đậm, bước đi chậm rãi nhưng vững chãi. Mái tóc thầy luôn được vuốt gọn gàng, đôi mắt thầy ánh lên cái nhìn ấm áp như có thể thấu hiểu mọi nỗi niềm. Tôi nhớ như in cái ngày thầy gọi tôi ở lại sau buổi học, thầy không hỏi tại sao tôi lớn tuổi hơn các bạn, cũng không hỏi về gia cảnh, điều đó làm tôi cảm thấy may mắn vì không cần phải giới thiệu về mình, về hoàn cảnh không mấy vui của bản thân. Thầy chỉ nhẹ nhàng nói: “Thầy thấy em là một bạn học lớn, có nhiều trải nghiệm hơn các bạn nên thầy muốn giao cho em một trọng trách”. Rồi thầy đề nghị tôi làm lớp trưởng. Quyết định ấy của thầy như một cơn gió mùa xuân thổi bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết và mong muốn hoà nhập trong lòng tôi. Từ ngày nhận nhiệm vụ, tôi buộc phải bước ra khỏi vỏ ốc của mình. Tôi lo cho các bạn, nhắc nhở các bạn từng li từng tí, và bất ngờ thay, những ánh nhìn xa lạ đã dần thay bằng những nụ cười thân thiện. Các bạn không còn nhìn tôi bằng ánh mắt xa lánh nữa mà bắt đầu tìm đến tôi nhờ giảng bài và chia sẻ những khó khăn. Thầy Thắng đã trao cho tôi lòng tin và cơ hội để bản thân được mở lòng mình, và chính điều ấy đã hàn gắn những vết nứt trong tâm hồn tôi.
Nhưng có lẽ, điều khiến tôi xúc động nhất là việc thầy luôn hết lòng giúp đỡ học sinh trong học tập. Trên lớp, thầy rất nghiêm túc trong việc dạy học. Môn Toán mà thầy dạy luôn được lồng ghép giữa những công thức Toán khô khan với những ví dụ thực tế, gần gũi với đám học trò, khiến cho bài giảng vừa sinh động vừa sáng tạo. Khi có bài toán khó mà tôi không hiểu, thầy đều tận tình hướng dẫn tới khi hiểu mới thôi. Một buổi chiều, thầy gọi tôi lên bàn giáo viên, đưa cho tôi tập tài liệu Toán và nói: “ Thầy mở lớp phụ đạo vào cuối tuần, em đến học với thầy nhé.” Khi tôi ngập ngừng nói về chuyện học phí,thầy chỉ vỗ vai tôi: “ Ưu tiên của thầy là thấy em tiến bộ, em không cần phải lo chuyện tiền nong.” Chỉ sau đó, tôi đã biết được việc thầy dạy thêm cho tôi là hoàn toàn miễn phí. Không chỉ tôi, thầy còn hỗ trợ cho nhiều bạn có hoàn cảnh gia đình khó khăn khác một cách rất phóng khoáng. Thầy như ngọn đuốc sáng thắp lên ngọn lửa tri thức cho từng người học sinh. Sự quan tâm của thầy đôi khi không cần thành lời. Như những lần thầy để dành thêm phần hoa quả cho buổi phụ đạo cuối tuần và đẩy nhẹ về phía tôi. Hay khi tôi bị ốm mà không tham gia liên hoan với lớp được và được phát một gói bánh, giờ ra về thầy đến tận nhà đề hỏi thăm và trao cho tôi: “Phần của em đấy nhớ ăn rồi giữ sức khoẻ nhé.” Những cử chỉ ấy không làm tôi thấy mình là kẻ đáng thương, mà ngược lại, cảm nhận được một tình thương yêu kín đáo, như kiểu một người cha trong gia đình lo cho đứa con của mình. Thầy dạy tôi rằng, sự sẻ chia chân thành nhất đôi khi được trao đi trong im lặng. Những buổi học của thầy không chỉ là những con số, công thức mà còn là những câu chuyện ý nghĩa về kinh nghiệm, trải nghiệm của thầy. Thầy dạy tôi cách một người đàn ông thực thụ không đầu hàng trước hoàn cảnh. Là khi thầy kể tôi nghe về những học trò cũ của thầy và những người ở quê thầy, họ cũng xuất thân từ nghèo khó, từ vùng quê khó khăn, nhưng nhờ sợ học mà vươn lên thành công trong cuộc sống. Thầy nói: “ Hoàn cảnh có thể đẩy em xuống vực, nhưng chỉ có bản thân em mới quyết định mình sẽ ở dưới đó hay trèo lên.”
Giờ đây, khi sắp phải rời xa mái trường THCS Lê lợi mến yêu, nhìn lại chặng đường đã qua đặc biệt là hành trình cùng thầy Thắng, tôi hiều rằng thầy không chỉ dạy tôi kiến thức. Thầy đã trao đi niềm tin, cho tôi cơ hội để được chứng minh bản thân và quan trọng nhất là vun đắp cho tôi ước mơ về một tương lai đầy hi vọng. Từ một cậu bé tự ti, mặc cảm, tôi đã trờ thành một lớp trưởng được các bạn tin yêu, một học sinh có thành tích học tập đáng tự hào. Nhưng quan trọng hơn cả, tôi đã tìm lại được niềm tin vào cuộc sống, vào con người. Tôi biết ơn thầy Thắng không chỉ vì những bài học trên lớp, mà còn vì tất cả sự quan tâm, yêu thương thầy đã dành cho tôi. Thầy đã cho tôi thấy rằng, dù cuộc đời có khắc nghiệt đến đâu, vẫn luôn có những trái tim ấm áp sẵn sàng sẻ chia và nâng đỡ.
Mỗi khi nghĩ về thầy, tôi lại nhớ đến hình ảnh một người giáo viên luôn tận tuỵ vì học trò, thầy không chỉ dạy chữ mà còn dạy làm người. thầy đã dành cho tôi thứ tình cảm thiêng liêng hơn cả sự thương hại – đó là sự tin tưởng, tôn trọng và yêu thương chân thành.
Khi viết những dòng này, trái tim tôi như nghẹn lại. Làm sao tôi có thể diễn tả hết lòng biết ơn đối với người thầy kính yêu ? Có lẽ, cách tốt nhất mà tôi có thể làm là học tập thật tốt, sống thật ý nghĩa, để không phụ lòng thầy đã dìu dắt. Và tôi tin rằng, dù sau này có đi đâu, làm gì, hình ảnh người thầy đặc biệt ấy sẽ mãi là ngọn hải đăng soi đường cho tôi bước tiếp.