PHẦN I: THÔNG TIN CÁ NHÂN
1. Thông tin về tác giả
- Họ và tên: TRẦN ĐỨC HƯNG
- Ngày, tháng, năm sinh: 16/08/2012
- Quê quán: Xã Hòa Bình – Huyện Thủy Nguyên – Hải Phòng.
- Địa chỉ công tác, học tập hiện nay :Trường THCS Lê Lợi
- Địa chỉ liên lạc: Số 356/618 Ngô Gia Tự - Quận Hải An – Hải Phòng.
- Điện thoại: 0904.991.868
2. Thông tin về thầy cô giáo được viết đến trong tác phẩm dự thi:
- Họ và tên: LÊ THỊ LAN CHI
- Ngày, tháng, năm sinh: 03/04/1978
- Địa chỉ công tác hiện nay : Trường THCS Lê Lợi – Hải An – Hải Phòng
- Email: Lanchileloi@gmail.com
PHẦN 2: BÀI DỰ THI
“Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa”
Câu ca dao giản dị mà chan chứa đạo lý ấy vẫn luôn vang vọng trong tâm trí tôi mỗi khi nhớ về những năm tháng học trò. Con người ta có thể quên nhiều điều trong cuộc đời, nhưng sẽ chẳng bao giờ quên người đã dạy mình những bài học đầu tiên, người đã kiên nhẫn gieo vào tâm hồn non nớt của ta hạt mầm tri thức và tình thương. Với tôi, người ấy chính là cô Lê Thị Lan Chi – cô giáo Ngữ văn và cũng là giáo viên chủ nhiệm của tôi trong quãng thời gian cấp II tại mái trường THCS Lê Lợi.
Những ngày đầu bước chân vào trường mới, tôi là một cậu học trò nhút nhát, còn mang trong mình cảm giác bỡ ngỡ và lạc lõng. Môn Ngữ văn khi ấy đối với tôi chỉ là những trang sách dài dằng dặc, những bài tập làm văn tưởng chừng khô khan và khó hiểu. Tôi từng nghĩ, có lẽ mình sẽ chẳng bao giờ học tốt môn này. Vậy mà, tất cả đã thay đổi kể từ khi tôi được học với cô Lan Chi.
Cô không chỉ là một giáo viên tận tâm mà còn là người bạn đồng hành của chúng tôi trong những năm tháng đáng nhớ nhất. Năm nay, cô đã ngoài bốn mươi tuổi, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, gương mặt trái xoan hiền hậu với mái tóc đen óng cắt ngang vai gọn gàng. Đôi mắt cô to tròn, đen láy, khi nghiêm khắc như muốn nhắc nhở chúng tôi phải chăm chú học hành, khi lại ánh lên sự ấm áp, khích lệ mỗi khi có bạn tiến bộ.
Trong mỗi tiết học, cô luôn nhắc chúng tôi ngồi học đúng tư thế, giữ khoảng cách với sách vở để không bị cận thị và đỡ mệt mỏi. Cô thường nói: “Kỉ luật sẽ quyết định hành động và kết quả.” Lúc đầu, chúng tôi nghĩ đó chỉ là một câu nói quen miệng của người lớn để bắt học trò phải nghiêm túc. Nhưng dần dần, qua từng ngày học, chúng tôi mới hiểu: kỉ luật không chỉ giúp lớp học trật tự hơn, mà còn rèn cho mỗi người thói quen làm việc khoa học, bền bỉ, có trách nhiệm với chính bản thân mình.
Những buổi đầu, cô kiên nhẫn đi từng bàn, chỉnh lại dáng ngồi, cách cầm bút, đặt sách sao cho gọn gàng. Có lúc, cô chỉ gõ nhẹ thước lên bàn, lúc khác lại lừ mắt “ra hiệu từ xa”, đôi khi còn hài hước đùa vui để không khí lớp học thoải mái. Nhờ vậy, lớp tôi chẳng mấy chốc đã bỏ được thói quen ngồi học uể oải, cúi gằm xuống bàn. Giờ học dần trở nên sôi nổi, hào hứng hơn, và quan trọng hơn cả là chúng tôi học được tính nghiêm túc trong mọi việc.
Tôi nhớ rất rõ ấn tượng đầu tiên về cách dạy học của cô. Trước kia, tôi sợ học Văn vì cho rằng Văn chỉ toàn phải học thuộc và ghi nhớ những điều có sẵn trong sách. Nhưng với cô Lan Chi, mỗi bài học Văn lại là một câu chuyện đầy hứng khởi. Cô thường bắt đầu tiết học bằng những câu hỏi về cuộc sống: “Nếu thấy một người bạn buồn, các em sẽ làm gì?”, “Vì sao chúng ta cần học cách lắng nghe?”, hay “Điều gì khiến một câu nói trở nên có sức thuyết phục?”. Từ những câu hỏi giản dị ấy, cô dẫn dắt chúng tôi vào bài học mới, để thấy Văn học không phải điều gì xa lạ mà chính là cuộc sống quanh ta.
Tôi vẫn nhớ câu nói mà cô thường nhấn mạnh: “Đừng nghĩ học Văn chỉ để làm bài văn hay phân tích một đoạn thơ. Học Văn là học chính ngôn ngữ của các em – học cách nói sao cho đúng, viết sao cho đủ đầy, để người nghe, người đọc hiểu trọn vẹn điều các em muốn chia sẻ. Học Văn chính là học làm người.”
Cô không yêu cầu chúng tôi học thuộc lòng khô khan, mà dạy cách nắm bắt từ khóa, cách sắp xếp ý tưởng, cách bày tỏ suy nghĩ của bản thân. Cô khuyến khích chúng tôi tự do viết, sáng tạo, bày tỏ cảm nhận thật của mình thay vì sao chép những lời văn có sẵn. Trong mỗi tiết học, cô thường kể xen kẽ những câu chuyện đời thường, có khi hài hước, có khi xúc động, để bài học trở nên sinh động và dễ hiểu. Nhờ vậy, giờ Văn không còn là những tiết học nặng nề mà trở thành khoảng thời gian chúng tôi mong đợi nhất trong tuần.
Đối với học trò, cô Lan Chi vừa nghiêm khắc vừa rất tâm lý. Trong lớp, cô là người thầy nghiêm túc, tỉ mỉ, cẩn trọng đến từng chi tiết; nhưng ngoài giờ học, cô lại như một người chị, một người mẹ thứ hai, sẵn sàng lắng nghe tâm sự của học trò. Cô luôn nhớ tên từng bạn, nhớ bạn nào sức khỏe yếu, bạn nào học chưa tốt môn nào, thậm chí còn quan tâm đến hoàn cảnh gia đình của từng học sinh.
Đặc biệt, tôi không thể quên khoảng thời gian chuẩn bị cho kỳ thi cuối năm lớp 6. Biết rằng nhiều bạn còn yếu, cô tự nguyện dành thời gian sau giờ dạy để kèm cặp thêm cho chúng tôi. Có những hôm trời mưa lạnh, đường xa, nhưng cô vẫn đến lớp dạy với nụ cười hiền hòa. Phụ huynh gửi quà cảm ơn, cô đều từ chối, chỉ nói rằng niềm vui lớn nhất của cô là nhìn học trò tiến bộ. Chính những điều giản dị nhưng cao quý ấy đã khiến tất cả chúng tôi kính trọng và yêu quý cô.
Khi đã học tốt môn Văn, mỗi lần nhìn thấy điểm số mình đạt được, tôi lại nhớ đến cô – người đã kiên nhẫn khơi dậy trong tôi niềm yêu văn chương và dạy tôi cách trân trọng từng con chữ. Trong ngăn bàn học của tôi, đến giờ vẫn giữ những bài kiểm tra được cô chấm điểm tốt. Mỗi lần lật lại, tôi như thấy cả một miền ký ức ùa về: những giờ học sôi nổi, những lần cô tận tình chỉnh sửa bài làm, những buổi cô đứng bên cửa lớp nhìn chúng tôi cười đùa.
Thời gian trôi qua, chúng tôi đã lớn lên, chuẩn bị rời xa mái trường THCS Lê Lợi. Nhưng hình ảnh cô Lan Chi – với ánh mắt nghiêm nghị mà ấm áp, với nụ cười lặng lẽ mỗi khi lớp làm được điều tốt – vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí chúng tôi. Cô không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy cách sống nhân ái, biết sẻ chia, biết yêu thương. Cô đã dành cả tuổi xuân của mình để dìu dắt bao thế hệ học trò trưởng thành.
“Có một nghề bụi phấn bám đầy tay
Người ta bảo đó là nghề cao quý nhất
Có một nghề không trồng cây vào đất
Mà mang lại cho đời đầy trái ngọt hoa thơm.”
Câu thơ ấy như được viết riêng cho những người thầy, người cô tận tụy như cô Lan Chi. Đối với tôi và các bạn, cô không chỉ là một giáo viên dạy Văn, mà còn là người đã thắp sáng trong lòng chúng tôi ngọn lửa của tri thức và của tình yêu thương.
Mai này, khi mỗi người chúng tôi bước trên những con đường khác nhau, hình ảnh cô Lan Chi – với giọng nói ấm áp, ánh mắt nghiêm khắc, nụ cười hiền hậu – sẽ mãi là ngọn đèn dẫn lối cho chúng tôi trong cuộc sống. Dù thời gian có trôi đi, chúng tôi vẫn luôn mang trong tim lời tri ân sâu sắc dành cho cô – người đã gieo vào tâm hồn chúng tôi những hạt giống đẹp đẽ nhất của tuổi học trò.