PHẦN I: THÔNG TIN CÁ NHÂN
1. Thông tin về tác giả:
Họ và tên: Nguyễn Hữu An
Ngày, tháng, năm sinh: 10/12/2012
Quê quán: Thôn Lạng Am, xã Nguyễn Bỉnh Khiêm, thành phố Hải Phòng.
Địa chỉ học tập hiện nay: Lớp 8B14, trường THCS Lê Lợi, phường Hải An, thành phố Hải Phòng.
Địa chỉ liên lạc: Số 15, ngõ 732 Ngô Gia Tự, phường Hải An, Thành phố Hải Phòng.
Điện thoại: 0833 339 966
2. Thông tin về thầy cô giáo hoặc cơ sở giáo dục được viết đến trong tác phẩm dự thi:
Cô giáo: Tống Thị Thuân
Ngày, tháng, năm sinh: 20/8/1978
Địa chỉ công tác hiện nay: Trường THCS Lê Lợi, Phường Hải An, thành phố Hải Phòng.
Điện thoại: 0977 921 819
Email: tauthuanhp@gmail.com
PHẦN II: TÁC PHẨM DỰ THI
“ Cha mẹ cho em một hình hài
Thầy cô cho em cả kiến thức
Và theo tháng năm em lớn lên
Ai cũng mong sao em thành người…”
Từ khi cắp sách đến trường, không ai lại không ghi nhớ lời bài hát ấy. Khi sinh ra, cha mẹ cho chúng ta hình hài, dáng đứng, cho ta dòng sữa mát lành, nuôi ta lớn lên…
“ Như dòng suối ra sông
Như dòng sông ra biển rộng
Trang sách hồng ước mơ
Thầy cô cho em mùa xuân”
Rồi cuộc đời lại mở ra cho chúng em trang sách mới, chúng em được gặp các thầy, các cô- Những người cha, người mẹ thứ hai trong cuộc đời. Em thật hạnh phúc biết bao khi chuyển từ trường THCS Nguyễn Bỉnh Khiêm, huyện Vĩnh Bảo ra nội thành Hải Phòng để học tập năm lớp 6, em đã được những vòng tay âu yếm, trìu mến của các thầy, cô giáo trường THCS Lê Lợi, phường Hải An đón nhận, em càng hạnh phúc hơn vì được là thành viên của gia đình 6D14 nay là tập thể 8B14. Nơi ấy có “người mẹ thứ hai” mà em hằng kính yêu - Cô giáo Tống Thị Thuân- người mẹ tuyệt vời của gia đình 8B14.
Em còn nhớ như in ngày đầu tiên đến trường và nhận lớp, lần đầu tiên gặp cô, em cảm thấy bỡ ngỡ biết nhường nào, rụt rè và ngượng nghịu trước ánh nhìn lạ lẫm của hơn 50 bạn cùng lớp. Nhưng cô đã giang rộng vòng tay đón em từ cửa, cô ân cần đưa em vào chỗ ngồi và giới thiệu em với các bạn trong lớp. Cô nhắc các bạn cần có sự hòa đồng, đoàn kết, giúp đỡ nhau và đặc biệt giúp “Người bạn mới đến” như em. Tình cảm thân thiện của các bạn trong lớp và sự quan tâm, gần gũi của cô đã xua tan mọi mặc cảm, tự ti trong em. Rồi không để em và các bạn mong đợi, cô giúp chúng em hiểu hơn về cô trong các giờ sinh hoạt, giờ hoạt động trải nghiệm, giờ ra chơi. Cô giới thiệu với chúng em về truyền thống hiếu học của quê hương mình. Cô sinh ra và lớn lên ở quê hương của danh nhân văn hóa- Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm. Các bạn cùng trang lứa của cô ai ai cũng hiếu học, cô là học sinh khóa đầu của trường Chuyên cấp 2 Vĩnh Bảo được thành lập từ năm 1992. Cô đã công tác trong ngành giáo dục đến nay được 25 năm, trước kia cô đã từng là giáo viên, cô đạt danh hiệu chiến sỹ thi đua cấp thành phố và sau đó được bổ nhiệm là Phó Hiệu trưởng trường THCS Thị Trấn sau này sáp nhập thành trường THCS Tân Hưng- Thị Trấn, huyện Vĩnh Bảo được 14 năm. Trong suốt quá trình công tác, cô luôn nhiệt tình, trách nhiệm, tâm huyết với nghề bởi vậy mà khi chuyển ra môi trường công tác mới cô vẫn luôn được đón nhận tình cảm trân quý của biết bao thế hệ học trò. Cô vừa là giáo viên chủ nhiệm, vừa dạy bộ môn Toán lớp em. Em thường nghe các anh chị lớp trên ví “Khó như Hình, linh tinh như Đại, ngại như Văn, băn khoăn như Lý…” nhưng với em giờ học Toán của cô không chỉ đơn thuần là các con số, phép tính khô khan. Cô không chỉ trang bị cho chúng em kiến thức bộ môn mà còn giúp chúng em giải nhiều bài toán thực tế, liên hệ thực tiễn thật là sâu sắc. Qua mỗi giờ học, cô lồng ghép giáo dục chúng em kĩ năng sống, kĩ năng phòng vệ, phòng tránh các tai tệ nạn xã hội, phòng tránh đuối nước, thực hiện an toàn giao thông, kiểm soát hành vi, thường xuyên nói lời hay ý đẹp... Mỗi một hoạt động của trường, của đoàn thể triển khai, cô đều động viên chúng em tích cực tham gia. Vào dịp Tết đến Xuân về, em cùng cả lớp gói bánh chưng, cô lại kể cho chúng em nghe về truyền thuyết Bánh chưng và bánh dày vào thời vua Hùng thứ VI. Từ các nguyên liệu giản dị như gạo nếp, đậu xanh, thịt lợn… mà bánh chưng trở thành biểu tượng của ngày Tết cổ truyền. Từ hoạt động ý nghĩa ấy, chúng em thấy được sự tương giao, hòa quyện của đất trời và con người Việt Nam, chúng em lại càng thêm yêu truyền thống dân tộc, hiếu thảo với ông bà, cha mẹ, ghi nhớ và tri ân công lao của tổ tiên.
Cô giúp chúng em hiểu được những khó khăn của đồng bào vùng lũ phải vật lộn vượt qua sau cơn bão YAGI hồi năm 2024 và cơn bão số 9 đổ bộ vào Miền Trung năm 2025 đã gây hậu quả nặng nề như thế nào cho nhân dân, từ đó cô động viên chúng em góp những đồng tiền nhỏ vì nghĩa tình lớn ủng hộ bà con vùng bão lũ với tinh thần tương thân tương ái.
Em ghi nhớ và ấn tượng mãi với câu chuyện cô kể về bản thân, về “ tuổi thơ dữ dội” mà cô phải vượt qua. Đó là lần bố cô bị tai nạn giao thông và mãi mãi cô không bao giờ được gặp lại người cha đáng kính từ khi cô vừa bước chân vào trường THPT. Bởi vậy, mỗi ngày đến trường cô không quên nhắc nhở chúng em đi lại an toàn, thực hiện tốt công tác an toàn giao thông, cô bảo “ Chỉ khi mất đi người thân thì mới thấm thía nỗi đau vì tai nạn giao thông đến nhường nào các em ạ!”. Chúng em nghe xong câu chuyện cô kể mà nước mắt cứ rưng rưng, yêu cô và thương cô nhiều chúng em tự hứa với cô sẽ thực hiện tốt những lời cô dạy bảo.
Trong những giờ học trên lớp, cô cũng rất nghiêm khắc nhưng chúng em hiểu được rằng cô làm vậy là để rèn cho chúng em tính tự giác và nghiêm túc trong học tập. Cô luôn có cách lôi cuốn chúng em không thể rời khỏi lời giảng của cô một giây phút nào. Mỗi bài học, cô đều lồng ghép thêm những câu chuyện, những khó khăn trong cuộc sống mà cô đã từng trải. Cô mong rằng mai này lớn lên, chúng em sẽ được trang bị đầy đủ kiến thức, kĩ năng để vững bước trên đôi chân của mình. Sau mỗi giờ học là khoảng thời gian nghỉ giải lao, chúng em lại được tâm sự, chia sẻ cùng cô, được cô chỉ bảo cặn kẽ những bài toán khó mà trong giờ học chúng em chưa hiểu nhiều. Cô ân cần giảng giải cho chúng em từng chút từng chút một về phương pháp và các bước làm bài.
Có thể đôi lúc chúng em thật có lỗi, thật lười biếng và vi phạm các nội quy như: đi muộn, chưa tập trung trong giờ học, chưa thuộc lý thuyết, nói chuyện trong giờ học, bảo thủ và không chịu nhận khuyết điểm của mình. Những lúc như thế chúng em biết là cô rất buồn nhưng cô vẫn ân cần phân tích, nhủ bảo chúng em. Cô bao dung và tha thứ cho những lỗi lầm mà chúng em mắc phải.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, suốt hơn hai năm qua lớp em đã đạt được thành tích Xuất sắc là nhờ công lao to lớn của cô. Năm mươi sáu đứa con trong đại gia đình 8B14 được cô quan tâm, chăm chút từ bước đi, dáng đứng, từ những việc làm nhỏ nhặt cho đến lời ăn tiếng nói và cách ứng xử hàng ngày. Trong vòng tay yêu thương của cô, em cảm nhận được mình trưởng thành lên rất nhiều và em luôn thầm cảm ơn cô. Trong cảm nhận của riêng em, cô là người tận tâm với nghề, đi sớm về muộn để chắc chắn rằng học sinh lớp mình đã về hết sau mỗi buổi học, cô còn cẩn thận quan sát ngăn bàn xem có bạn nào quên sách vở hay đồ dùng không để cô cất đi cho các bạn. Đặc biệt là với phái nữ chúng em, cô luôn lo lắng, dặn dò chúng em không được đi một mình ở nơi vắng vẻ và phải biết bảo vệ bản thân cho thật tốt. Khi được nghe những lời răn dạy, mắng yêu của cô, trong lòng em cảm thấy ấm áp vô cùng.
Giờ đây, khi đã là học sinh lớp 8, là anh chị của các em khoá dưới. Nhưng chúng em biết, chúng em vẫn còn nhiều thiếu sót, vẫn là những đứa con thơ cần được cô nuôi dưỡng, dạy dỗ nên người. Hơn hai năm gắn bó, đồng hành cùng nhau, cô không chỉ cho chúng em cách làm người, hướng chúng em đến những điều hay, lẽ phải. Mong muốn của cô là muốn tập thể lớp em không ngừng nỗ lực, luôn luôn cố gắng hoàn thiện bản thân để “ bước đi bằng chính đôi chân của mình”, để trở thành người công dân có ích cho xã hội.
Cảm ơn cô đã tận tuỵ hết mình vì chúng em, cảm ơn cô đã dạy cho chúng em những bài học thật giá trị. Cô sẽ luôn là người mẹ hiền, là nguồn động lực và là điểm tựa vững chắc của chúng em - người sẽ dẫn chúng em đến gần hơn tới những hoài bão của tương lai. Bản thân em sẽ không ngừng cố gắng để không phụ lòng cô.
Rồi mai đây, khi phải xa mái trường THCS Lê Lợi thân yêu, xa mái trường đong đầy kỉ niệm, chắc hẳn em và các thế hệ học sinh của trường sẽ không bao giờ quên hình ảnh các thầy, các cô - Những người lái đò thầm lặng đã nâng cánh ước mơ cho chúng em bay cao, bay xa, cập bến bờ tri thức, em cũng sẽ luôn nhớ về cô giáo chủ nhiệm của em và những năm tháng tuổi học trò bồng bột được bên cô. Em yêu cô! Em yêu cô rất nhiều! Thanh xuân ấy dưới mái trường Lê Lợi thân yêu luôn có bóng dáng người mẹ thứ hai của chúng em. Cô hãy cho em được gọi cô một tiếng mẹ - mẹ Thuân của con!