PHẦN I: THÔNG TIN CÁ NHÂN.
1.Thông tin về tác giả.
- Họ và tên: Hoàng Minh Châu
- Ngày, tháng, năm sinh: 02/ 01/ 2013.
- Địa chỉ liên lạc: lớp 7C12, trường THCS Lê Lợi, số 432, đường Cát Bi, Phường Hải An, thành phố Hải Phòng.
- Điện thoại: 0982880599
2. Thông tin về nhân vật trong tác phẩm.
- Nhân vật: Cô Đỗ Thị Phương Thanh - giáo viên trường THCS Lê Lợi - Phường Hải An, thành phố Hải Phòng.
TÁC PHẨM DỰ THI
“ Lòng thầy nhân hậu thanh cao
Bảng đen phấn trắng xiết bao nghĩa tình
Thương tà áo trắng xinh xinh
Học trò tinh nghịch ánh nhìn thơ ngây
Cho dù vất vả đắng cay
Đứng trên bục giảng vẫn say với nghề”
( Trích “ Tấm lòng thầy cô”-Phan Hạnh )
Tri thức là hành trang quý giá nhất trong cuộc đời mỗi con người. Nhưng để có được hành trang ấy, ta không thể thiếu vắng bóng dáng của những người thầy, người cô – những người thắp lên ngọn lửa đam mê, dẫn dắt ta trên con đường tri thức. Nếu cha mẹ là người dạy ta những bước đi đầu đời, thì thầy cô chính là người dìu dắt ta bước vào thế giới bao la của trí tuệ và tâm hồn.
Em vẫn nhớ buổi sáng đầu thu năm ấy – bầu trời trong xanh, những tia nắng vàng dịu nhẹ rải xuống sân trường, phủ lên hàng cây, ghế đá và cả những tà áo trắng học trò, khiến khung cảnh như được nhuộm màu hi vọng. Ngày đầu tiên bước chân vào ngôi trường cấp hai, em mang trong mình biết bao cảm xúc: háo hức, hồi hộp, xen lẫn đôi chút lo lắng. Mọi thứ đều mới mẻ – lớp học, bạn bè, thầy cô… Và giữa muôn khuôn mặt lạ lẫm ấy, hình ảnh cô Đỗ Thị Phương Thanh – giáo viên dạy Văn, cũng là giáo viên chủ nhiệm của em – đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất.
Buổi sinh hoạt lớp đầu tiên, cô xuất hiện trong tà áo dài màu hồng phấn dịu dàng, như cánh hoa đào giữa bầu trời trong trẻo. Dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hiền hậu, ánh mắt biết cười và giọng nói nhẹ nhàng của cô khiến cả lớp như bừng sáng. Ánh nhìn cô dành cho từng học sinh chan chứa yêu thương và sự quan tâm. Từ giây phút ấy, em biết rằng cô Thanh sẽ là người thầy đặc biệt trong hành trình học trò của mình.
CÔ VÀ CHÚNG TÔI TRONG NGÀY KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2025- 2026.
Buổi học đầu tiên không phải là tiết Văn khô khan như em từng tưởng, mà là một cuộc trò chuyện ấm áp và thân tình. Cô kể cho chúng em nghe về những năm tháng gắn bó với nghề, về tình yêu mà cô dành cho môn Văn và cả những kỉ niệm với học sinh cũ. Cô không chỉ nói, mà còn lắng nghe chúng em – hỏi han từng bạn về sở thích, ước mơ, cả những điểm mạnh, điểm yếu, rồi nhẹ nhàng đưa ra lời khuyên chân thành. Chính sự cởi mở ấy khiến em cảm thấy được thấu hiểu, được sẻ chia, và gần gũi với cô hơn bao giờ hết.
CÔ VÀ TRÒ CÙNG NHAU ĐÓN MÙA XUÂN MỚI ĐẦU TIÊN BÊN NHAU
Từ đó, cô Thanh đã giúp em hiểu rằng văn chương không chỉ là những con chữ, mà là thế giới của cảm xúc, của lòng nhân ái và sự sẻ chia. Nhờ cô, em nhận ra đằng sau mỗi tác phẩm là một trái tim, một tâm hồn đang rung động trước cuộc đời. Trong mỗi giờ học, cô không chỉ giảng bài, mà còn kể lại câu chuyện đời, khơi dậy nơi chúng em niềm say mê và sự đồng cảm. Giọng nói trầm bổng của cô, cách ngắt nhịp tự nhiên, ánh mắt đầy nhiệt huyết khiến mỗi giờ học trở nên sống động, cuốn hút lạ thường. Những câu chuyện cô kể không chỉ giúp chúng em hiểu bài hơn mà còn gieo vào lòng em những hạt mầm của tình yêu thương và lòng nhân hậu. Nhờ cô, em dần yêu thích môn Văn – môn học mà trước đây em từng nghĩ là “khó nhằn”.
GIỜ HỌC VĂN CỦA CÔ THANH LUÔN ĐẦY BẤT NGỜ VÀ THÚ VỊ!
Cô Thanh không chỉ là người truyền dạy kiến thức, mà còn là người luôn quan tâm, chăm sóc học sinh bằng cả tấm lòng. Em còn nhớ lần em bị ốm, nghỉ học mấy ngày liền. Khi quay lại lớp, cô là người đầu tiên hỏi han, rồi tận tình giảng lại bài, dặn dò em giữ gìn sức khỏe. Chỉ một lời hỏi thăm, một ánh mắt quan tâm thôi, cũng khiến trái tim em ấm áp lạ thường.
Một lần khác, hai bạn Triết và Khánh xảy ra xô xát nhỏ. Cô đã nhẹ nhàng bước đến, tách hai bạn ra, rồi bằng giọng nói dịu dàng nhưng kiên quyết, cô giảng giải cho các bạn hiểu điều đúng – sai, giúp hai bạn nhận ra lỗi lầm mà không một lời trách mắng. Cách xử lý khéo léo, đầy bao dung của cô khiến em thật sự khâm phục. Cô không chỉ dạy chúng em học, mà còn dạy cách làm người – sống biết yêu thương, biết cảm thông, biết tha thứ.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, từng trang sách, từng giờ học vẫn nối tiếp nhau êm đềm như dòng chảy tuổi học trò. Mỗi ngày đến lớp, chúng em lại được nghe giọng cô giảng bài, lại thấy nụ cười hiền dịu và ánh mắt trìu mến ấy. Em biết, rồi sẽ đến ngày phải rời xa mái trường này, mỗi người một hướng đi, nhưng những kỉ niệm đẹp đẽ dưới mái trường THCS Lê Lợi, cùng hình bóng cô Thanh thân thương, sẽ mãi là phần ký ức trong trẻo, quý giá nhất trong đời học sinh của em.
Dù mai này em có đi xa đến đâu, em vẫn luôn mang theo trong tim hình ảnh người cô hiền hậu, tận tụy – người đã truyền cho em tình yêu với văn chương và dạy em biết sống bằng một trái tim biết yêu thương.
“Mai sau xa mái trường thân,
Vẫn nghe giọng nói ân cần của cô.
Dòng sông dẫu chảy xa bờ,
Con đò năm ấy vẫn chờ giấc mơ.”…